Vàng Hoá Thạch

 

Bước thời gian vội nhịp câu

Trăng buông mành liễu buồn man mác

Hoang lạnh khi thấy vàng bay

Ngàn năm biền biệt bóng thời gian

 

Vườn xưa rêu phong phủ kín lối

Hoa nhỏ lệ biết buồn từ đâu

Đếm vội mấy thu t́m về cội

vàng hoá thạch chẳng thấy nhau.

 

 

 

 

 

 

 

 

Kỷ Vật Ấy

 

Hương t́nh đầu lại về mỗi thu

Vườn xưa ai dệt vần thơ đẹp

Cho Nguyệt nhả ngọc đan thành mộng

Kỷ vật ấy tặng lại người xưa

Kịp lúc hoàng hôn vừa khuất bóng

Để thu man mác ĺa cây

Thế gianvừa

một ḍng sông mới qua đời.

 

 


Người gởi: Hoàng HônNgày 23 tháng 6 năm 2009